Tại sao người ta xăm hình Tupac hay Harley Davidson lên người?

Người ta có xăm logo của Uniliver hay P&G lên người không? Không, không ai làm thế (mặc dù hầu hết sản phẩm tiêu dùng ở nhà chúng ta đều từ hai hãng này Omo, Knorr, Lipton, Clear, Dove, Axe… )

Nhưng rất nhiều người, đặc biệt là những người lái motor phân khối lớn sẵn sàng xăm logo của Harley Davidson.

Họ xăm logo của một công ty lên người! Hay nhỉ!?

Tại sao lại thế?

Một câu chuyện khác, khi dùng laptop mấy dòng như Asus, Acer hay thậm chí là Dell, người ta sẵn sàng dán decal che mất cả logo của mấy thương hiệu này.

Nhưng người ta lại luôn tìm cách để dán decal ấn tượng, sáng tạo trên nền quả táo phát sáng. Chẳng ai muốn che đi biểu tượng quả táo của Apple.

Tại sao lại thế.?

Bởi, Harley Davidson thiết kế sản phẩm dựa trên NIỀM TIN vào sự TỰ DO VÀ sự NỔI LOẠN

Người lái xe Harley có câu “Nếu tôi mà phải giải thích, thì thật sự bạn sẽ chẳng hiểu” (ý là trải nghiệm lái Harley chỉ có thể cảm được thôi, khó mà diễn tả)

Tại sao lại thế?

Bởi, Harley bán trải nghiệm chứ không chỉ bán xe.

Brand experience – trải nghiệm thương hiệu không phải là bản thân sản phẩm mà là cách mà sản phẩm làm người dùng cảm nhận. Kể cả khi người ta quên tên một thương hiệu nhưng chắc chắn người ta sẽ nhớ cách mà thương hiệu làm cho họ feel.

Lại nói về Apple, thương hiệu này thiết kế sản phẩm dựa trên NIỀM TIN vào sự NGHĨ KHÁC (think difference). Tất cả những thứ họ làm đều bám theo tư duy này. Ấy thế nên sản phẩm của hãng luôn standing out. Thậm chí ngày trước chính Bill Gate còn phải ăn cắp ý tưởng từ hệ điều hành Mactonish vì MSdos hồi đầu hoàn toàn không có giao diện graphic dễ nhìn mà đơn thuần chỉ là dòng lệnh text xấu xí. Từ vụ này mà Steve và Bill cạch mặt nhau khá lâu. Hai ông này hồi trẻ chơi khá thân với nhau, một ông tạo phần cứng một ông tạo phần mềm, Steve luôn gọi Bill đến dùng thử tất cả các sản phẩm của Apple.

Niềm tin tạo ra tuyên ngôn của các thương hiệu, và họ làm sản phẩm dựa theo niềm tin ấy, sau đó họ thu hút khách hàng có cùng niềm tin với họ, những người TIN cái mà thương hiệu TIN. Sau một thời gian gắn bó, thương hiệu trở thành biểu tượng – symbol.
Thương hiệu thành đại diện của cái mà họ TIN, thế nên người dùng logo, sản phẩm của thương hiệu mà họ tin để ngầm thể hiện HỌ LÀ AI.

Lấy một ví dụ khác trong âm nhạc. Tại sao Tupac trở thành một biểu tượng và người hâm mộ xăm hình anh trên người, mặc áo có hình anh.

“Bởi nhạc Tupac luôn truyền đi nhiều thông điệp tích cực, lãng mạn như một bài thơ, anh thần tượng Shakespears và Frank Sinatra, và không giống các rapper khác, phụ nữ được xuất hiện trong ca từ của Tupac một cách đầy tôn trọng!. Anh không khuyến khích chuyện người trẻ dùng chất kích thích, anh ca ngợi tình yêu, anh kêu gọi người trẻ thay đổi lối sống tích cực, tin tưởng vào Chúa, hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn.

Trong suốt cuộc đời mình, Tupac từng bị bắn đến 5 lần. Và anh qua đời ở lần bị bắn thứ 5, năm 25 tuổi. Trong nhiều cuộc phỏng vấn của mình, khi được hỏi về những khó khăn trong cuộc sống mà anh đã trải qua, Pac trả lời: “Tôi không nghĩ cuộc đời tôi sẽ tự động tốt lên, nhưng tôi biết tôi sẽ luôn cố gắng. Có đôi lúc chúng ta sẽ gặp nhiều bất hạnh, thường là vậy, những làm ơn hãy ghi nhớ một điều. Sau những khoảng thời gian khó khăn, sẽ luôn là một ngày tốt đẹp hơn”

Đến tận ngày nay, khi nhắc về hiphop, Tupac vẫn là cái tên mà người ta nghĩ đến đầu tiên. Cái chết của Tupac vào ngày 13/9/1996, là cột mốc mà từ đó, hiphop chính thức được lan truyền, và lớn mạnh. Và có thể nói, Tupac sẽ mãi mãi xứng đáng với danh hiệu: rapper số 1 thế giới.” (theo miêu tả của Elle Men)

Từ nhãn hiệu (trade mark) tiến tới thành thương hiệu (brand) là cả một chặng đường khó khăn. Từ brand trở thành symbol lại là một việc khó khăn rất nhiều lần. Chỉ khi bạn có một niềm tin đủ mạnh, niềm tin được thể hiện qua sản phẩm bạn tạo ra, và bạn truyền đi thông điệp về niềm tin ấy qua môt thời gian đủ lâu thì mới có thể tạo nên được một BIỂU TƯỢNG.

Là một nghệ sĩ, bạn đã tìm ra được niềm tin riêng của mình chưa? Nếu có niềm tin rồi, hãy biến nó thành thông điệp và gửi gắm nó vào âm nhạc. Bởi nếu âm nhạc của bạn không thể hiện được niềm tin và thông điệp gì thì nó sẽ như fast food, không thể trở thành huyền thoại.

No Comments

Post A Comment